Bình chọn

Bạn biết đến Chùa Tự Tâm thông qua phương tiện nào?
 

Hình ảnh

  • 1256530_497479667013867_1014200401_n.jpg
  • 1289834_496972933731207_2129934441_n.jpg
  • 1305453_496972930397874_502961374_n.jpg
  • 1369081_496971993731301_1220368879_n.jpg
  • 1371508_496971997064634_1116290538_n.jpg
  • 1374406_496972943731206_2081264957_n.jpg
  • 1375658_497479367013897_1781351274_n.jpg
  • 1376863_496972950397872_816092381_n.jpg
  • 1377041_497480443680456_1164263196_n.jpg
  • 1377338_497480140347153_1549967075_n.jpg
  • img_3463.jpg
  • img_3493.jpg
  • img_3507.jpg
  • img_3521.jpg
  • img_4232.jpg
  • img_4240.jpg
  • img_4248.jpg
  • img_4346.jpg
  • img_4383.jpg
  • img_4427.jpg

Thông tin liên hệ

  • - Địa chỉ: Hẻm 426 đường Phan Bội Châu, tổ 17 khối 2, phường Thành Nhất, Tp Ban Mê Thuột, ĐăkLăk, Việt Nam
  • - Sư cô Thích Nữ Liên Tâm
  • - Email: chuatutam@gmail.com

Lịch Âm Dương

Thống kê truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay119
mod_vvisit_counterHôm qua580
mod_vvisit_counterTuần này699
mod_vvisit_counterTuần trước4211
mod_vvisit_counterTháng này4910
mod_vvisit_counterTháng trước16510
mod_vvisit_counterTất cả1534076

Có: 103 khách trực tuyến

Tuổi Trẻ - Tình Yêu Và Lý Tưởng

Tình Tri Kỷ

Email In
Share




Đừng phản bội lại bạn bè. Bởi dựng xây một mối quan hệ thì khó, nhưng phá đi thì dễ
Người bạn tốt có khi chính là tri kỷ từ kiếp trước. Kiếp này đến để đi tiếp cùng bạn cuộc hành trình.



Tri kỷ thật sự, là hiểu, là thân thiết, là đồng điệu. Giống như một chén trà xanh, chan chát mà thấm vào tận trong tim. Có những khi chỉ cần một cái ôm, một ánh mắt, là hiểu tất cả mà không cần dùng đến lời nói; có những khi chỉ cần một đoạn tin nhắn là có thể cảm động mãi sau này.

Ngày xưa có một phú ông rất thích trà, phàm là người đến nhà dùng trà, dù là người nghèo hay giàu thì ông đều sẽ sai gia nhân chiêu đãi.
Một hôm, có một tên ăn mày rách rưới đứng trước cửa, không xin cơm, chỉ xin bát trà. Gia nhân cho hắn vào nhà, đun trà cho hắn. Tên ăn mày nhìn nhìn rồi nói: “Trà không ngon”. Gia nhân nhìn hắn lấy làm lạ, rồi cũng đổi một bát trà khác ngon hơn.

Tên ăn mày ngửi ngửi, nói: “Trà này ngon, nhưng nước vẫn chưa được, phải dùng nước suối trong.” Gia nhân ngạc nhiên nhìn hắn, liền vội đi lấy nước suối cất trữ từ sáng sớm ra để pha trà.

Tên ăn mày nhấp thử một ngụm, nói: “Nước rất tốt, nhưng củi sao trà không được, củi phải dùng củi sau danh sơn. Bởi vì củi phía đón nắng của núi chất củi xốp, còn sau danh sơn kia chất củi chắc cứng.”
Gia nhân thấy người này không hề tầm thường, rất tinh thông trà đạo, liền dùng loại củi tốt đun nước pha lại trà, rồi mời lão gia ra tiếp.
Sau khi trà được mang lên, phú ông và tên ăn mày đối ẩm một bát. Tên ăn mày nói: “Ừm, bát trà lần này, nước, củi, lửa đều tốt, chỉ có ấm pha trà không ổn”. Phú ông nói: “Đây là chiếc ấm tốt nhất của ta”.
Tên ăn mày lắc đầu, cẩn thận lấy từ trong tay áo ra một ấm trà bằng đất tử sa đen bóng cao trà, đưa gia nhân pha lại trà. Phú ông vừa nhấp thử, kinh ngạc trước mùi vị ngào ngạt, mê hoặc của trà, lập tức chắp tay thi lễ: “Kính nể, ta xin mua lại chiếc ấm này. Lão cho giá đi, bao nhiêu cũng được”.
Gã ăn mày nhất định không bán, dứt khoát trả lời: “Không được, chiếc ấm này là cuộc sống của ta, ta không thể bán” rồi vội vàng rót trà ra, cất lại chiếc ấm, vội vàng bước đi.

Phú ông ngăn lại, nói: “Ta đổi một nửa gia sản để lấy chiếc ấm của ngươi” Tên ăn mày vẫn bước tiếp. Phú ông nôn nóng: “Ta xin đổi toàn bộ tài sản để lấy chiếc ấm của ngươi.” Tên ăn mày nghe vậy, mỉm cười nói: “Nếu không phải tôi tiếc chiếc ấm này thì cũng không lâm vào bước đường như hôm nay.” Nói xong quay mặt bỏ đi.
Phú ông sốt ruột: “Như vầy đi, ấm là của ngươi, ngươi hãy ở lại nhà ta , ta ăn gì ngươi ăn đó, nhưng có một điều kiện, chính là ngày nào cũng phải cho ta nhìn chiếc ấm, thế nào?”. Giật mình trước lời đề nghị, lão nhíu mày: cũng vì miếng ăn qua ngày mà túng quẫn, chuyện tốt như vậy sao lại không nhỉ?
Vậy là hắn ở lại. Ngày qua ngày tên ăn mày ăn cùng ở cùng phú ông, ngày ngày cùng nâng niu chiếc ấm trà, chia sẻ với nhau tâm tư, thưởng trà ẩm rượu vô cùng ăn ý. Cứ thế hơn mười năm qua đi, hai người trở thành hai lão già tri kỷ thấu hiểu nhau.
– Thời gian trôi mau, phú ông và tên ăn mày cũng ngày càng già đi. Một hôm phú ông nói: “Ông già hơn tôi, không có con cháu nối dõi, không có ai thừa kế chiếc ấm trà, chi bằng một mai, khi ông khuất núi, để tôi giúp ông bảo quản, ông thấy thế nào?” Lão ăn mày rưng rưng đồng ý.
Không lâu sau, lão ăn mày thanh thản ra đi, phú ông thỏa ao ước có được chiếc ấm tử sa. Lúc đầu, ông chìm trong cảm giác vui sướng, cho đến một ngày, lúc phú ông đang ngắm nghía trên dưới trước sau chiếc ấm, đột nhiên cảm thấy bản thân như thiếu thứ gì đó, cảm thấy lẻ loi. Lúc này trước mắt ông hiện lên hình ảnh ngày trước cùng lão ăn mày vui vẻ thưởng trà. Chợt hiểu, lão lạnh lùng ném mạnh chiếc ấm xuống đất…
SUY NGHIỆM :
Theo dòng thời gian, có rất nhiều thứ đổi thay, tình nghĩa giữa lão và tên ăn mày đã vượt qua cái giá trị ban đầu của ấm trà, thứ dù có tốt đến đâu nếu không có ai cùng thưởng thức thì cũng mất đi ý nghĩa của nó, thứ đáng giá đến đâu cũng không đáng giá bằng tri kỷ.

Trong cuộc sống có được một người bạn tri kỷ là quá đủ! Đây là điều mà bao người từng trải đúc kết được! Tình tri kỷ, như một thứ ấm áp không lời, một sự đồng hành vô hình.
Tri kỷ thật sự, là hiểu, là thân thiết, là đồng điệu. Giống như một chén trà xanh, chan chát mà thấm vào tận trong tim. Có những khi chỉ cần một cái ôm, một ánh mắt, là hiểu tất cả mà không cần dùng đến lời nói; có những khi chỉ cần một đoạn tin nhắn là có thể cảm động mãi sau này.
Tri kỷ, không cần che đậy, cũng không cần giải thích, tự nó đã hiểu, tự nó cảm nhận. Không cần dốc hết sức, cũng không cần chuẩn bị, tự nó sẽ đem đến niềm vui, tự nó sẽ như ý thơ. Không tác động vào thế giới mỗi người, chỉ đồng hành trong tâm hồn; không trở ngại cuộc sống mỗi người, chỉ mang cùng tiếng nói tâm hồn.


Lần cập nhật cuối ( Thứ năm, 11 Tháng 1 2018 17:55 )
 

Đừng quên gia đình

Email In
Share

Đành rằng công việc và bạn bè tác động không nhỏ đến đời sống gia đình, nhưng không vì thế mà đem hai thứ đó đặt lên bàn cân cùng với gia đình.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Một cậu bé Cất tiếng hỏi cha mình:

"Một giờ cha làm được bao nhiêu tiền?"
Cha cậu bé rất ngạc nhiên trước câu hỏi của con mình.
Ông từ tốn đáp lời:
"Một giờ cha kiếm được bốn đồng"
Cậu bé bèn lấy ra hai đồng tiết kiệm, cộng với hai đồng vừa xin cha và nói:
"Con mua một giờ của cha để cha chở con đi chơi".
Câu chuyện trên Giúp chúng ta nhận ra một điều rằng nhiều khi chúng ta đã lơ là không quan tâm một cách đúng mức đến người thân.

Cuộc đời sống nay chết mai, Chúng ta chính là cần nên nói lời yêu thương. Cần nên biểu hiện qua hành động, và lời nói với người thân. Để nếu vô thường có đến bất ngờ chúng ta sẽ không hối tiếc.

Người của công việc

Câu chuyện của anh họ tôi là một ví dụ điển hình. Tên anh là Quang, làm việc tại một công ty liên doanh nước ngoài với chức vụ trưởng phòng kế hoạch. Anh là người chồng, người cha mẫu mực: không đàn đúm, không tòm tem, không rượu bia (chỉ uống xã giao)… chỉ tội anh là người của công việc.

Thực tình mà nói, phận làm vợ ai chẳng muốn chồng mình siêng năng, lo làm, nhưng “tội” ở đây là anh quá say mê công việc đến độ quên mất vợ con. Sau một ngày làm việc căng thẳng ở cơ quan, tưởng rằng anh sẽ dành cả buổi tối để thư giãn và vui chơi với vợ con. Nhưng không, anh còn hùn hạp với bạn bè mở quán nhậu đêm nên ngày nào cũng đến khuya mới về nhà. Khi anh nhấn chuông cửa thì thằng con đã chìm trong giấc ngủ, còn chị vợ thì ngái ngủ đấy dậy loạng choạng bước ra mở cửa cho chồng với vẻ mặt bực mình.

Vào ngày cuối tuần, thay vì ở nhà chơi với con, dùng bữa do chính tay vợ nấu thì anh lại xin làm thêm trực tổng đài tư vấn về luật. Rồi tối đến, anh lại bận bịu với quán nhậu của mình mà không ghé ngang nhà. Bữa cơm do vợ anh nấu lúc nào cũng lạnh nhạt, thừa mứa. Nhiều lần chở con đi chơi, thấy gia đình người ta hạnh phúc bên nhau, chị cảm thấy tủi thân lắm. Nhưng rồi chị tự an ủi mình rằng: “Thôi kệ! Dù sao anh ấy cũng chịu thương chịu khó, chăm lo cho gia đình mà”.

Thỉnh thoảng chị cũng hay đề nghị với chồng nên chở con đi chơi vào những ngày cuối tuần cho con thư giãn nhưng anh cứ “để anh tính”, rồi mọi chuyện quên lãng đi.

Sự cô đơn, trống trải, tẻ nhạt khiến chị chán ngấy. Chị nghĩ mình không khác gì một  ô sin cho chồng. Lòng tự nhủ, phải thay đổi chính mình. Thay vì ngày xưa chị rụt rè ít nói, sống nội tâm, sống vì chồng, giờ thì chị cần sống cởi mở và sống cho chính mình. Ở xóm có một “hội phụ nữ” thường hay họp nhóm để tán gẫu vào những lúc rảnh rang. Ở quán nước bà Năm đầu ngõ. Chị bắt đầu làm quen và kết thân với họ. Ban đầu thì buôn chuyện, nhưng sau đó thì chị “dính” vào ma đề và bài bạc. Sau những câu chuyện phiếm, họ thường họp lại để gầy sòng tức khắc. Thậm chí họ còn kết hợp cả việc bàn đề và ghi đề.

Chị dần lún sâu vào tệ nạn mà anh Quang không hề hay biết. Mãi đến lúc chủ nợ kéo nhau đến công sở và quán ăn anh đòi nợ thì mọi chuyện mới vỡ lẽ. Riêng thằng con anh, vì muốn cho con khỏi “phiền” mình vào những ngày cuối tuần, anh đã mua cho nó chiếc máy tính để bàn giải trí. Nhưng rồi một hôm anh phát hiện ra con mình ngất xỉu trong phòng vì chơi game quá sức. Cũng may là anh đưa con đi cấp cứu kịp thời.


Người của bạn bè

Vợ chồng anh Tuấn là dân kinh doanh, làm chủ được quỹ thời gian của mình để vun đắp cho vợ và con. Tuy nhiên, anh sử dụng thời gian vàng ngọc ấy cho bạn bè nhiều hơn là cho gia đình.

Một lần, đang trong nhà hàng dùng bữa với đại gia đình, anh Tuấn nhận được tin nhắn của ai đó rồi quay sang bảo vợ: “Em và con dùng bữa với ba mẹ nghen. Bạn anh nói có mối làm ăn này ngon lắm. Ăn xong, em và con đón taxi về, anh không rước được”.

Bỏ dở bữa ăn và dở dang cả cuộc đi chơi, anh dắt xe ra cửa thản nhiên trong sự nghi ngờ của vợ mình. Gửi con nhờ ba mẹ đưa về giùm, chị lặng lẽ đón xe ôm theo dõi chồng. Chị cũng đoán trước được sự việc là chồng mình không đi bàn chuyện làm ăn mà là chuyện khác. Ngồi trên xe chị cứ suy nghĩ vẩn vơ: “Liệu anh ấy có ngoại tình không? Có hẹn con nhỏ nào đó không?”. Đến khi anh rẽ vào quán bi-da thì chị mới nhẹ người.

Tuy nhiên, sự lo lắng khác lại trỗi lên khi bác xe ôm bảo: “Bi-da bây giờ cũng ghê gớm đấy”. Chị lăm lăm bước vào quán với vẻ mặt bực tức. Không có gái, cũng không “mờ ám” như bác xe ôm bảo. Chỉ thấy anh đang cười hớn hở với cây cơ trên tay. Chị chùng lòng, nhưng đã lỡ vào đây rồi nên quyết làm cho ra lẽ: “Chuyện làm ăn của anh là đây sao? Anh quan trọng bạn bè đến thế à? Vậy thì anh dọn đồ về sống chung với họ đi”. Vì mất mặt, anh tát cho vợ một cái rõ đau. Chị ra về trong nước mắt. Những người bạn của anh Tuấn chưng hửng chẳng biết chuyện gì.

Biết mình lỡ tay nên sau khi về nhà, anh có xin lỗi vợ và hứa sẽ không bỏ bê gia đình nữa. Tuy nhiên giống như một chiếc cốc thủy tinh có vết rạn, nó chẳng thể nào lành lại được...


Đừng quên gia đình

Đành rằng công việc và bạn bè tác động không nhỏ đến đời sống gia đình, nhưng không vì thế mà đem hai thứ đó đặt lên bàn cân cùng với gia đình.

Nếu bạn cứ mải mê kiếm tiền, mãi nghe lời chúng bạn mà quên mất trong tổ ấm nhà mình còn có vợ, có con đang chờ đợi thì đến một lúc nào đó, những tiếng cười, những ánh nhìn trìu mến, những nụ hôn thắm thiết sẽ dần rời xa bạn. Và “chiến tranh lạnh”, sóng gió gia đình sẽ xảy ra bất cứ lúc nào, có khi mãi mãi không bao giờ hàn gắn được. Vì thế, dù đi bất cứ nơi đâu, làm gì, vui gì cũng nên nhớ về gia đình.

BBTst

Lần cập nhật cuối ( Thứ năm, 11 Tháng 1 2018 17:55 )
 

Chỉ cần ta sống tốt, đừng toan tính thiệt hơn, tất cả đã có Luật Nhân Quả an bài.

Email In
Share


- Một vị lữ khách trông thấy một bà lão ở trên bờ sông. Bà lão đang lo lắng không biết vượt qua sông thế nào?

Mặc dù toàn thân mệt mỏi rã rời, người lữ khách vẫn cố gắng hết sức mình giúp bà lão vượt qua sông.

Sau khi đã qua được sông, thật không ngờ, bà lão khiến người lữ khách rất thất vọng… Sau khi qua sông, bà lão không nói gì cả, vội vàng bỏ đi.

Người lữ khách cảm thấy rất hối hận: “Dường như thật không đáng phải cố gắng nỗ lực giúp bà lão! Bởi vì ngay cả hai chữ ‘Cám ơn’, mình cũng không được nhận”.

Đâu biết rằng, vài tiếng sau, trong lúc anh mệt không thể tiếp tục bước đi thì có một vị trẻ tuổi đuổi theo anh.

Người này nói: “Cám ơn anh vì đã giúp bà nội tôi! Bà dặn tôi mang cho anh một chút đồ và nói chắc anh sẽ dùng đến nó”.

Nói xong vị này lấy lương khô ra đưa cho anh, đồng thời tặng anh một chú ngựa đi đường.

TRẦM TƯ :

Đừng nên vội vàng tìm câu trả lời cho cuộc sống

Đừng nên vội vàng mong muốn cuộc sống sẽ cho bạn biết hết các câu trả lời

Đôi khi, bạn cần phải kiên nhẫn chờ đợi.

Cho dù nếu bạn hướng vào một cái hang động mà hét lên, cũng cần đợi một lúc, mới cảm nhận âm thanh vọng lại.

Cũng có nghĩa là cuộc sống sẽ cho bạn đáp án nhưng sẽ không cho bạn biết tất cả ngay lập tức.

Nếu như có một ngày, trong cuộc sống của bạn gặp phải những phong ba bão táp, và bạn không thể chịu đựng được nữa, vậy thì, mong bạn hãy biết chờ đợi…

Sống ở đời chỉ cần làm người tốt là đủ, đừng suy nghĩ thiệt hơn,đã có Luật Nhân Quả an bài.

Ai ơi hãy gắng làm lành

Kiếp này không được, để dành kiếp sau...

 

__()__ Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật __()__

Lần cập nhật cuối ( Thứ năm, 11 Tháng 1 2018 17:56 )
 

Làm thế nào để đến với Phật?

Email In
Share


Kinh điển Phật giáo không nói về chân lý, đúng sai, yêu thương, hận thù, hai mặt. Cho nên Phật không làm quan tòa để phán xử ai. Muốn biết đúng sai, có tội hay không có tội xin tới tòa án, luật sư, đừng tới Chùa, đừng hỏi Phật.

Ngoài ra Đức Phật cũng không độc quyền về Chân Lý. Bởi vì Chân Lý từ sự vật đi lên. Khi mà “thị chư pháp không tướng”  tức thực tướng của muôn vật (vạn pháp) là Không thì Chân Lý cũng chỉ là hư ảo. Do đó, nếu bạn cứ nằng nặc cho rằng điều mà bạn đang tin là Chân Lý thì xin bạn đừng tìm đến Phật kẻo uổng công.

Xuất phát từ cái nôi thành Ca Tỳ La Vệ tại nước Ấn Độ từ 26 thế kỷ trước - khởi đi từ một con người như bao con người bình thường khác. Đức Phật không phải là một ông thần tạo ra trái đất rồi hủy diệt nó vì phẫn nộ. Trái đất và vũ trụ này tự vận hành bởi quy luật Thành - Trụ - Hoại - Diệt mà không một quyền năng nào có thể ngăn cản nổi.

Phật cũng không phải là một ông thần, bà thần giáng thế hoặc cha mẹ của thần để ban phúc giáng họa khi nhân loại thờ phượng ngài không đúng cách hoặc làm phật ý ngài vì thế mà nhân gian đã nói và sử sách đã ghi “Hiền như Bụt” cho nên không có gì phải sợ hãi Phật. Vì Phật “hiền như Bụt” cho nên hãy đến với Phật như tấm lòng của con đến với cha mẹ.

Làm thế nào để đến với Phật

Vì Phật là ung dung tự tại do đó trong thế giới chứng đắc của thiền sư không có gì bí mật mà chỉ là những gì đơn sơ như hoa nở, suối reo, chim bay, cá lội, trẻ thơ nhớ mẹ, đói ăn khát uống… thật nhẹ nhàng và an lành.

Những cảm nghiệm đó không nảy nở từ những lâu đài tráng lệ, từ những bữa tiệc linh đình, từ nơi quyền thế, từ những trung tâm tài chính của thế giới, từ những trung tâm quyền lực, từ kế họạch, âm mưu bàn tính, từ kinh đô ánh sáng, từ những lễ nghi huyền bí hay những ngôn từ huyền hoặc, hoa mỹ, sấm truyền vu vơ.

Nó là những cảm nghiệm tinh khôi nhất thoát đi từ vũng lầy khổ đau của kiếp người. Đạo Phật vốn đi lên từ Khổ Đế rồi thăng hoa lên từ Khổ để vượt thóat khỏi thân phận cay đắng, nghiệt ngã của kiếp người… từ đó nhìn thấy cuộc đời này có một chút ý nghĩa.

Do đó trong cuộc sống, người nào chưa từng nếm một chút mùi vị của khổ đau; chưa từng thấy ngoài thế giới vật chất; cuộc sống này còn bao hàm một niềm hoài vọng thiết tha về một cái gì đó vượt lên trên những tương tranh, đố kỵ, tỵ hiềm, những thành công hay thất bại, phú quý tựa như phù vân; những người như thế không thể hiểu Đạo Phật.

Ngoài ra, những ai tự trói buộc mình vào một tín điều, niềm tin, những cấm kỵ nào đó mà không thể thoát ra được – thì cũng không thể hiểu được Phật bởi vì Đạo Phật vượt lên trên mọi ràng buộc câu thúc – nhất là câu thúc về trí tuệ.

Khi bạn nghèo mà bạn không thấy tủi nhục, ray rứt vì nghèo – mà cần mẫn vươn lên trong đạo đức, tuân thủ luật pháp quốc gia và lúc nào cũng hy vọng. Hiểu được như thế là bạn đã thấy Phật. Xưa kia Đức Phật còn nghèo hơn bạn rất nhiều. Tới bữa trưa ôm bình bát vào thành xin ăn, bữa đói bữa no. Thí chủ cho gì ăn nấy. Áo chỉ ba bộ và là loại áo tầm thường nhất của xã hội lúc bấy giờ, chân đi đất… mà Phật lại trở thành con người vĩ đại nhất hành tinh này. Do đó nghèo không phải là bước đường cùng của con người. Vậy thì đến với Phật là đến với niềm hy vọng.

Khi bạn là người trí thức mà bạn không coi thường người thất học hay người ít học mà tìm cách để giúp họ cũng được học hành như chính mình… như thế là bạn đã đến với Phật. Bởi vì chư Phật lúc nào cũng muốn chúng sinh khai mở trí tuệ rộng lớn như biển cả. Do đó, những ai trong đời do kém may mắn mà không được học hành đến nơi đến chốn, nên đến với Phật, nên đi lễ Phật. Với sự giúp đỡ của chùa, thiện tri thức, chư tăng ni, chắc chắn bạn sẽ tự tin, phá bỏ mặc cảm rồi từ từ tiến lên, giỏi giang như người ta.

Xin nhớ rằng đến với Phật là để mở mang trí tuệ chứ không phải để cầu xin. Nếu có cầu xin thì xin” Thấu rõ kinh tạng, trí tuệ như biển”. Và cũng xin nhớ cho không có thứ phước đức nào lớn cho bằng sự thông thái của trí tuệ.

Chúng ta chưa có can đảm lớn như Phật từ bỏ ngôi vị đông cung thái tử, như Phật Hoàng Trần Nhân Tông từ bỏ ngai vàng. Nhưng khi bạn giàu mà giảm bớt lòng tham, chia sớt một phần nhỏ của cải để giúp người nghèo khó, tức là bạn đã nhìn thấy Phật. Đến với Phật là đến với lòng Từ Bi và Chia sẻ.

Bạn ơi !

Hãy gội rửa tâm hồn mình để trở về tâm hồn của một bé thơ chưa bị nhiễm ô bởi bất cứ một ý niệm, thành kiến, ranh giới, tín niệm hay một hệ thống giá trị giới hạn nào.

Hãy để cho đời lường gạt mình để giúp cho đời có một chút ảo tưởng chiến thắng.

Hãy chấp nhận mình là một kẻ thua thiệt để giữ cho đời sống đạo vị khỏi bị hoen ố.

Hãy giúp đỡ người nghèo khó, trợ cấp cho người cô quả cô độc, trẻ mồ côi, người lâm vòng tù tội và hãy yêu mến cuộc sống của muôn loài…

Hãy xây đắp lòng Từ Bi, Hỉ Xả và Đức Hiếu Sinh trước khi bàn chuyện Phật.

Hãy thắp đuốc trí tuệ để lên đường tìm Phật.

Đừng chạy lòng vòng hết chỗ này chỗ kia để tìm kiếm Phật. Hãy ngồi xuống, lặng yên “trực chỉ nhân tâm, kiến tánh” sẽ thấy một ông Phật nằm ngay trong con người mình. Khi “hoa khai” tức hoa trí tuệ đã nở và “kiến Phật” rồi thì “ông Phật” đó đời đời kiếp kiếp ở trong thần thức và không bao giờ còn quy phục tà ma ngọai đạo nữa, giống như “quặng vàng đã trở thành vàng ròng thì không bao giờ trở lại thành quặng.”

Bạn ơi, muốn đến với Phật thì xin bạn:

Hãy im lặng và suy nghĩ.

Hãy suy nghĩ cho đến khi không còn gì để suy nghĩ nữa.

Hãy im lặng để lắng nghe nhịp đập của trái tim mình.

Hãy ngắm nhìn một bông hoa nở.

Hãy nở một nụ cười và trút bỏ muộn phiền.

Hãy thong thả bước vào thế giới của xả bỏ.

Hãy để đầu óc trống rỗng, thân thể thư thái, nhẹ nhàng để bước vào Thiền.

Đấy là những điều kiện để đến với Phật.

Sau hết xin nhớ cho đến với Phật là đến với sự an lành, thanh tịnh, sáng suốt và thi vị.

Người Phật tử

 __()__ Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật __()__

Lần cập nhật cuối ( Thứ năm, 11 Tháng 1 2018 18:24 )
 
Trang 4 trong tổng số 8 trang.
Bạn đang ở: Trang chủ Tuổi Trẻ - Tình Yêu Và Lý Tưởng